hiện menu
*

Palatino Linotype Segoe UI Roboto Roboto Condensed Patrick Hand Noticia Text Times New Roman Verdana Tahoma Arial

Nghe thấy tiếng la của cô, Đường Văn Tú mất tự nhiên quay đầu chú ý đi địa điểm khác, thấy đèn biểu hiện đã chuyển sang đèn xanh, anh ta cấp thả chân ga phóng xe cộ về phía trước.

Bạn đang xem: Ngôn tình ghen tuông 18

Lâm Thanh Mai nghiêng người phụ thuộc Trần Ngọc, luống cuống thủ công cài lại mấy mẫu khuy, vội vàng nên bị rối, rủi ro một chiếc khuy bởi nhựa bị rớt ra.

Tình thay cấp bách khiến Lâm Thanh Mai buột mồm nói ra một câu giờ Anh thô tục.

Muốn hay không chuyện này thật xấu hổ…

Ánh mắt của Đường Văn Tú cảm thấy được sự hoảng sợ của cô, anh ta vô thức trở lại nhìn, cô nôn nóng nói: “Anh chớ nhìn!”

Vừa tương đối hơi cù đầu, nghe vậy liền quay đầu lại, anh ta đằng hắng: “Làm sao vậy?”

Lâm Thanh Mai nói: “Một dòng khuy của tôi đã trở nên rơi…”

Vừa nghe thấy câu trả lời, Đường Văn Tú nỗ lực nhịn cười, anh ta nỗ lực nghiêm mặt nói: “Đừng lạnh vội, tôi bao gồm cách này…”

Anh ta tay trái lái xe, tay bắt buộc duỗi ra khoảng chừng hẹp phía sau, anh ta đưa cho cô chiếc áo khoác bên ngoài màu xanh đậm: “Cô mang đồ của tớ đi.”

Lâm Thanh Mai thấy được trang phục của anh ta gồm chút vì chưng dự, nhưng cúi đầu thấy chứng trạng xấu hổ của mình, cô nhận lấy bộ đồ của anh ta mặc vào.

Hai mươi phút sau, trong xe chỉ từ sự im re đáng sợ.


Đường Văn Tú rất ao ước lọai quăng quật những ý nghĩ kỳ quái quỷ trong đầu, dẫu vậy không điều khiển được, ngược lại hình ảnh theo trí nhớ mỗi lúc càng rõ…

Lâm Thanh Mai đỏ phương diện xấu hổ, cô không ngờ lại chạm mặt phải cảnh hổ hang như vậy!

Nhớ tới mọi lần trước cô mở ra với bộ dạng hổ hang trước mặt Đường Văn Tú, thêm lần này nữa là tía lần!

“Đường Văn Tú, tôi cảm thấy bọn họ tử vi không hợp! Về sau họ không nên gặp mặt mặt! nếu anh vô tình nhận thấy tôi thì coi như ko thấy!” Ánh đôi mắt Lâm Thanh Mai không vui.

Lời nói của cô khiến anh ta thức giấc lại, giọng điệu của Đường Văn cũng giỏi hơn: “Dựa vào đồ vật gi chứ? Cô đem tất cả chuyện không may đổ lên đầu tôi, không hẳn là rất không công bình với tôi sao?”

Đáy lòng anh ta từ hỏi phiên bản thân mình và Lâm Thanh Mai thực sự gồm quan hệ gì, anh ta thậm chí cho rằng đây là sự kỳ lạ của duyên phận.

Lâm Thanh Mai chính là định mệnh của anh ta…

Cô hừ rét một tiếng nói: “Gặp anh hả, lần nào tôi cũng gặp gỡ chuyện không may! coi ra anh là tương khắc tinh của tôi nhưng ông trời phái xuống…”

Đường Văn Tú cúi đầu cười cợt thành tiếng, dùng ánh nhìn lả lơi quan sát cô: “Lâm Thanh Mai, nói ko chừng duyên phận của chúng ta không chỉ dừng ở tầm mức hiện tại…”

Cô lại cười cợt lạnh: “Tôi cùng anh thì bao gồm quan hệ gì? trong lòng tôi đã mang đến anh vào sổ đen rồi!”

Anh ta cũng ko nổi giận, khóe mồm mỉm cười, anh ta thật sự mong muốn đợi sau khi trở về nhà biệt thự của Lập Gia Khiêm, không biết Lập Gia Khiêm nhìn thấy trang phục mà lại Lâm Thanh Mai mặc trêи fan thì sẽ phản ứng như thế nào…


Một giờ đồng hồ rưỡi sau đó, Đường Văn Tú chuyển Lâm Thanh Mai cùng Trần Ngọc về mang lại biệt thự.

Khi anh ta lái xe vào bên phía trong khuôn viên biệt thự, Lập Gia Khiêm vẫn ở phòng làm việc trêи lầu hai nhanh chóng đi xuống.

Khi anh nhìn thấy Lâm Thanh Mai, trêи fan cô vẫn mặc cỗ đồ lũ ông chướng đôi mắt thì tỏ vẻ lạnh lẽo lùng.

Quản gia chú Trung rất tinh mắt, vung tay lên ra hiệu cho đàn bà người làm lấn sân vào phòng khách lấy áo khoác của Lập Gia Khiêm.

Rất nhanh con gái người làm đã giao áo khoác bên ngoài cho chú Trung, chú Trung tiến về vùng trước hai cách nói: “Thưa ngài, áo khoác bên ngoài của ngài đây.”

Lập Gia Khiêm thuận tay rứa lấy rồi đi mang lại trước phương diện Lâm Thanh Mai, rét giọng nói: “Cởi vứt hết trang phục bên phía ngoài đi.”

Đường Văn Tú thì sẽ đỡ trằn Ngọc đứng một bên, nhếch mồm lên trêu đùa: “Gia Khiêm, nóng lòng đổi trang phục rồi sao? Cứ nhằm Lâm Thanh Mai mặc đi, tôi không cấp đâu.”

Lập Gia Khiêm ko phản ứng lại anh ta, dùng ánh nhìn lạnh lùng chú ý Lâm Thanh Mai, vẻ khía cạnh của anh hiện rõ anh không gật đầu bộ trang phục cô đang mặc, cô vạn bất đắc dĩ nhận lấy áo khóa ngoài của anh thay đổi với cái áo khoác bên ngoài đang mặc.

Lập Gia Khiêm không kiên trì bức cô thụt lùi sau phụ thuộc chiếc xe, anh áp tiếp giáp vào fan cô tránh cấm đoán tầm mắt của mọi người nhìn vào cô.

Ánh mắt của thiếu phụ người làm và chú Trung đông đảo nhìn lên khía cạnh đất, Đường Văn Tú cũng nhìn vu vk về phía mặt cạnh.

Sau lúc Lâm Thanh Mai túa áo khoác, nhỏ mắt đen láy của Lập Gia Khiêm tồn tại sự u tối.

Xem thêm: 404 Not Found - Hau Truong Chup Anh Hoa Than

Anh hờ hững ra mặt, mặc áo khoác cho Lâm Thanh Mai, tiếp nối quấn cô lại rồi ôm eo cô bước đi.


Đợi lúc Lập Gia Khiêm đi ngang qua bên fan Đường Văn Tú, anh nói: “Đi thư thả không tiễn.”

Đường Văn Tú nở nụ cười: “Thật là thấy nhan sắc quên bạn, mà lại mà thảng hoặc khi thấy cậu…”

Anh ta giao è cổ Ngọc cho phụ nữ người làm cho rồi mở xe Ferrari bong khỏi biệt thự.

Lâm Thanh Mai buộc phải đặt Lập Gia Khiêm đỡ về phía trước, thấy được Trần Ngọc được thu xếp chu đáo bắt đầu yên tâm, tuy nhiên vẫn demo nói: “Gia Khiêm, em nghĩ bắt buộc cho em bọn họ uống chén canh giải rượu…”

Năm ngón tay của Lập Gia Khiêm đã ôm hông cô lại siết chặt hơn: “Em chúng ta em vẫn có bạn làm siêng sóc, em theo ông về phòng, anh còn có chuyện hỏi em.”

Tim Lâm Thanh Mai đánh thình thịch, nhớ tới loại khuy bị đứt, cô thì thầm nghĩ tất yêu tránh tránh bị Lập Gia Khiêm truy nã hỏi.

Khi tiến vào chống ngủ, Lập Gia Khiêm khóa trái cửa ngõ lại, áp Lâm Thanh Mai vào vách tường đối diện cửa.

Anh lãnh đạm hỏi: “Anh mong muốn biết toàn cục sự thật chuyện tối nay, giả dụ em tất cả điều đậy diếm, anh sẽ bảo Thanh Long một lượt nữa đo lường và tính toán nhất cử nhất cồn của em!”

Khoảng thời hạn này, Lâm Thanh Mai và Lập Gia Khiêm làm việc chung, khiến cô làm rõ tính tình của anh, cô chớp nhoáng giải thích: “Hôm ni em cùng Hà Đức Chinh nạp năng lượng cơm thì va phải…”

Trước sau đa số chuyện gần như được lý giải không chút giấu diếm, ko phải chính vì cô hại anh, mà dễ dàng là bây giờ cô đang quá stress không mong muốn Lập Gia Khiêm nghi ngờ.

Thái độ trực tiếp thắn và dịu dàng của cô khiến cho cơn giận của Lập Gia Khiêm giảm đi rất nhiều, anh quan sát vào khuôn mặt bé dại bé nhợt nhạt của cô ấy nói: “Nói như vậy, sau thời điểm bị mửa em chưa ăn gì sao?”


“Ừm, nghe anh nói như vậy, em cũng thấy đói bụng…” Ấn mặt đường của cô có vẻ như không tốt.

Lập Gia Khiêm nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nói: “Bây tiếng em đi tắm rửa rửa đi, anh bảo chú Trung sai đầu phòng bếp nấu vài món điểm tâm, tắm rửa hoàn thành thì ăn.”

Anh đối với cô vô cùng thân yêu săn sóc khiến cho Lâm Thanh Mai gượng cười: “Được, cảm ơn!”

“Đồ ngốc…” Đáy đôi mắt của Lập Gia Khiêm trở nên dịu dàng.

Chờ Lâm Thanh Mai đi tắm rửa rửa, Lập Gia Khiêm vào phòng thao tác kiểm tra làm hồ sơ về vụ việc sinh lý của Lâm Thanh Mai.

Tài liệu cho thấy thêm ba ngày nữa là đến chu kỳ.

Nếu không có thì chứng minh cô đã với thai…

Ánh đôi mắt Lập Gia Khiêm trở phải thâm trầm, anh lập cập cầm lấy cầm tay gọi điện thoại thông minh cho Đỗ Tuấn: “Đỗ Tuấn, bây giờ anh nói theo cách khác cho tôi biết, lớn như bệnh viện công lập, bé dại như phòng khám nhà thuốc tứ nhân, mà lại Lâm Thanh Mai có thể…”

Nói vài ba câu, anh húi máy ngay.

Nửa giờ sau Lâm Thanh Mai trở xuống phòng ăn, đầu bếp cũng vừa bưng bát cháo nóng sốt bày ra bàn.

Với phòng bếp được thiết bị tiện nghi tối tân, đội ngũ đầu bếp thuộc mặt hàng đầu, trái thực sẵn sàng bữa ăn uống khuya chỉ như làm cho một miếng bánh.

Lập Gia Khiêm ngồi làm việc phía đối lập với Lâm Thanh Mai, núm trong tay ly vang đỏ quan sát Lâm Thanh Mai dùng bữa.

Anh đặc biệt quan trọng dặn đầu nhà bếp cho thêm thịt băm và tôm tươi đã bóc vỏ vào cháo.

Khi Lâm Thanh Mai nạp năng lượng đến miếng cháo trang bị ba, ấn đường cô lại tỏ rõ sự chán ghét.

Đột nhiên buông thìa xuống, Lập Gia Khiêm hỏi: “Làm sao vậy? Cháo chưa hợp khẩu vị hả?”