Vãn Tình vừa bước ra khỏi phòng photocopy thì bị đồng nghiệp kéo lại, dặn dò cô: "Vãn Tình, cô đừng quên cuộc hẹn tối nay đấy nhé."

  "Tôi biết rồi." Vãn Tình cười gật đầu đáp lại. Nói là hẹn hò chứ thật ra chỉ là đồng nghiệp có lòng muốn tạo điều kiện giúp cô có thêm bạn bè mà thôi. Bởi vì nghe nói cô vẫn còn độc thân, nên các đồng nghiệp đã yêu cầu giới thiệu bạn trai mang đến cô.  

  Cô vốn muốn để tùy duyên, nhưng thấy các đồng nghiệp quá nhiệt tình, cộng thêm nhận thấy mình cũng nên tìm một người đàng hoàng để hẹn hò yêu đương, vì vậy nên đã tùy ý mọi người sắp xếp.  


  ... ... ...  

  Tối đến, mọi người đều hẹn nhau ở một câu lạc bộ KTV quý phái trọng. Thời điểm lúc mọi người đi đến đại sảnh thì thang máy cũng đúng lúc dừng lại ở tầng một.  

  "Ế, ế, đợi một chút!" Một đồng nghiệp vội chay như bay tới, suýt nữa đã không cản lại được cửa thang máy sắp đóng lại.

Bạn đang xem: Tổng giám đốc tha tôi đi full

  sau khi nhìn thấy người vào thang máy, mặt cô ta lập tức đỏ lựng, ngượng ngùng nói: "Ngại quá, làm phiền anh đợi một chút, tôi còn vài người bạn đồng nghiệp nữa."

  Nói xong, cô xoay đầu, ngoắc tay với nhóm Vãn Tình đang đi tới, "Mọi người nhanh lên đi!"

  "Mọi người coi bộ dạng cô ấy kìa, chắc chắn là đã nhìn thấy trai đẹp rồi!" Các đồng nghiệp lật tẩy cô gái.

  Vãn Tình cũng cười theo, sánh vai cùng mọi người đi tới.

  sau khi nhìn thấy người vào thang máy, mắt người nào người nấy phát sáng như sao.

  Oa! Quả nhiên rất trai đẹp!

  Duy chỉ có...Vãn Tình là sắc mặt trắng bệch. Bàn tay vô thức siết lại tái nhợt không còn chút máu.

  Lục Yến Tùng...Sao là anh ta?

Tại sao đi đâu cũng gặp anh ta?

....

Xem thêm: Nhà Xe Phương Trang Phan Thiết ⇒ Tp, Nhà Xe Phương Trang Đi Sài Gòn, Mũi Né, Nha Trang

  Lục Yến Tùng cũng không ngờ sẽ gặp Vãn Tình ở chỗ này. Đôi mắt u ám thoáng hiện vẻ khiếp ngạc.

Nhưng chỉ nhì giây sau đó đã khôi phục lại vẻ bình thường. Là sự lạnh lùng vốn có...

  "Cô à, cô có muốn đi lên không? Đừng làm mất thời gian của mọi người." Giọng nói vừa lạnh lùng vừa không kiên nhẫn từ trong thang máy vọng ra. Anh muốn lên câu lạc bộ tư nhân trên lầu tám, có hẹn mấy nhà chế tác bàn công việc, cũng sắp đến giờ rồi.

  Bị anh ta thúc giục, lúc này Vãn Tình mới hoàn hồn, "Tôi không lên nữa. Mọi người lên trước đi!" Sự lạnh lùng vào mắt cô cũng không kém anh là bao, hơn nữa còn có khoảng cách xa lạ.

  Giống như...người đàn ông trước mắt này đối với cô mà nói, chẳng qua chỉ là người qua đường mà thôi.

  Nhưng... Lục Yến Tùng đã nhận ra được vẻ tởm ngạc và sự hốt hoảng của cô lúc nãy. Lục Yến Tùng nhíu chặt đầu lông mày. Mắt lạnh liếc cô một cái, giơ tay lên muốn đóng cửa thang máy.